Bức tranh "manga" vẽ cảnh Lưu nhận giải Nobel trong song sắt nhà lao ở tỉnh Liêu Đông (Trung Quốc)
Lưu
Hiểu Ba viết “Lời tuyên bố chót: Tôi không có kẻ thù” này vào ngày 23
tháng 12 năm 2009, hai hôm trước phiên tòa kết án ông 11 năm tù vào ngày
Lễ Giáng Sinh 25 tháng 12, 2009. Lời tuyên bố của Lưu Hiểu Ba đã được
nữ tài tử kiêm đạo diễn Liv Ullmann đọc tại lễ trao giải thưởng Nobel
Hòa Bình tại Oslo ngày 10 tháng 12, 2010.
Tháng sáu năm 1989 là một bước ngoặt quan
trọng trong đời tôi. Tôi đã từng là một giáo sư khả kính, một nhà trí
thức công cộng, được mời phát biểu ở nhiều nơi, kể cả ở Châu Âu và Hoa
Kì. Trước sau như một, tôi luôn luôn tự đòi hỏi mình phải phát biểu
trung thực, chịu trách nhiệm về lời nói của mình và giữ đúng phẩm cách –
trong cuộc sống cá nhận cũng như trong trước tác. Năm 1989, tôi rời Hoa
Kì về nước để tham gia phong trào [sinh viên vì dân chủ, rốt cuộc đã bị
đàn áp đẫm máu ngày 4 tháng sáu]. Tôi đã bị bỏ tù vì “ tội tuyên truyền
và xúi giục những hoạt động phản cách mạng ”. Thế là tôi mất luôn chức
danh giáo sư mà tôi rất gắn bó, mất luôn khả năng công bố và phát biểu
công khai ở Trung Quốc. Một giáo sư bị mất chức, một tác giả bị tước
quyền phát biểu, một trí thức bị phủ nhận mọi khả năng phát biểu trước
công chúng… dù là với tư cách cá nhân hay là để xây dựng một nước Trung
Quốc mở cửa ra thế giới và cởi mở với các cuộc cải cách, suốt ba mười
năm chỉ vì đã công khai đưa ra những chính kiến khác và đã tham gia một
phong trào dân chủ hòa bình, thật là bi ai!
Hai mươi năm sau, những oan hồn của đêm
mồng 4 tháng sáu vẫn chưa được yên nghỉ. Còn tôi, vì chọn con đường
chính kiến khác sau sự kiện 4-6, nên ở trại giam Tần Thành ra, năm 1991,
tôi đã bị tước quyền phát biểu công cộng trên đất nước của chính mình ;
tôi chỉ có thể phát biểu trên các media ngoại quốc, với cái giá phải
trả là bị theo dõi trong suốt nhiều năm, rồi bị quản chế (từ tháng năm
1995 đến tháng giêng 1996) sau đó là bị đưa vào trại lao cải (từ tháng
mười 1996 đến tháng mười 1999). Hôm nay, tuổi ngoài 50, một lần nữa tôi
bị ấn xuống hàng ghế bị cáo bởi một chính quyền bị ám ảnh bởi ý niệm “
kẻ thù ”. Song dù sao chăng nữa, với cái chế độ đã cướp đoạt tự do của
tôi, tôi muốn nói với họ rằng tôi vẫn giữ vững niềm tin mà tôi đã biểu
thị trong tuyên bố tuyệt thực ngày 2 tháng sáu hai mươi năm về trước :
tôi không có kẻ thù và cũng không căm thù. Những nhân viên công an đã
theo dõi tôi, bắt giữ và tra hỏi tôi, những kiểm sát viên đã khởi tố
tôi, những quan tòa đã kết án tôi đều không phải là kẻ thù của tôi. Tôi
không chấp nhận bị theo dõi, bị bắt giam, bị khởi tố, bị kết án, song
tôi tôn trọng nghề nghiệp và nhân thân của tất cả những viên chức ấy,
trong đó có những quan chức của viện kiểm sát, ngày 3 tháng chạp mới
đây, đã tỏ ra trung thực và tôn trọng đối với tôi.
Bởi vì căm thù có thể làm biến chất trí
khôn và sự sáng suốt ; hệ tư tưởng địch-ta có thể làm nhiễm độc đầu óc
của nhân dân, kích động những sự tranh giành vô độ, hủy hoại sự khoan
hòa và lý trí của xã hội, ngăn cản không cho dân tộc vươn tới tự do và
dân chủ. Vì thế mà tôi mong muốn vượt qua số phận cá nhân mình để chú
tâm trước hết vào sự phát triển của đất nước, vào tiến trình của xã hội,
ứng phó với sự thù nghịch của chính quyền bằng tấm lòng đại lượng để
hóa giải căm thù trong tình thương.
Người ta thường cho rằng chính nhờ đường
lối cải cách và cởi mở mà đất nước ta đã phát triển, xã hội ta đã tiến
hóa. Theo tôi, sự cởi mở đã bắt đầu ngay khi từ bỏ chủ trương “đấu tranh
giai cấp là thống soái” của thời Mao. Ngay từ lúc đó, đã tập trung nỗ
lực vào sự phát triển kinh tế và hài hòa xã hội. Sự từ bỏ đấu tranh giai
cấp, trong chừng mực nào đó, đã dẫn tới một sự khoan hòa nhất định, sự
chung sống hòa bình giữa những lợi ích và giá trị khác nhau. Kinh tế đã
hướng về thị trường, văn hóa trở thành đa dạng hơn, việc duy trì trật tự
đã từng bước tuân thủ pháp luật. Có được những điều ấy là nhờ quan niệm
“kẻ thù” đã phai mờ đi. Ngay cả trong chính trị là lãnh vực chậm tiến
bộ nhất, chính quyền đã tỏ ra khoan hòa hơn đối với sự đa dạng trong xã
hội, đã giảm bớt sự trấn áp đối với những tiếng nói bất đồng và thay đổi
tên gọi sự kiện 1989, từ “phản loạn” trở thành “rối loạn chính trị”.
Sự suy giảm quan niệm về kẻ thù phải đánh
đổ khiến cho chính quyền từng bước chấp nhận tính chất phổ quát của các
quyền con người. Năm 1998, chính phủ Trung Quốc đã hứa hẹn với thế giới
là họ sẽ phê chuẩn hai công ước quốc tế lớn của Liên Hiệp Quốc về các
quyền con người [trong đó có Công ước quốc tế về các quyền dân sự và
chính trị], đó cũng là một cách tương trưng để công nhận các giá trị ấy.
Năm 2004, Quốc hội đã sửa đổi Hiến pháp bằng cách, lần đầu tiên, ghi
câu này vào Hiến pháp : “ Nhà nước tôn trọng và bảo hộ các quyền con
người”, tỏ ra rằng các quyền con người đã trở thành một nguyên tắc cơ
bản của luật pháp Trung Quốc. Đồng thời, chính quyền đã nhấn mạnh sự cần
thiết phải đặt “con người ở trung tâm” đường lối chính trị của mình,
phải “tạo ra một xã hội hài hòa”, tất cả những điều này là bước tiến
trong quan niệm của Đảng cộng sản về chính quyền.
Bản thân tôi đã cảm nhận những thay đổi
ấy từ ngày tôi bị bắt. Tôi vẫn cho rằng tôi vô tội và nói rằng những lời
cáo buộc tôi là vi hiến, nhưng trong thời gian một năm qua bị giam cầm,
trải qua hai nhà tù và các cuộc thẩm tra của 4 công an, 3 kiểm sát và 2
thẩm phán, phương pháp của họ vẫn tỏ ra kính trọng, không bao giờ họ
vượt quá thời hạn hỏi cung và họ không hề ép cung. Thái độ của họ là ôn
hòa, chừng mực, thậm chí nhân hậu. Ngày 23 tháng sáu, tôi được chuyển từ
nơi quản chế sang Trại giam 1 Bắc Kinh, là nơi năm 1996 tôi đã bị giam
giữ, tại đây tôi đã nhận thấy nhà cửa, thiết bị cũng như phương pháp
quản lý đã có những cải thiện đáng kể.
Qua kinh nghiệm bản thân, tôi càng tin
tưởng rằng những tiến bộ chính trị ở Trung Quốc sẽ không ngừng ở một
chỗ. Tôi thực sự lạc quan về sự xuất hiện một nước Trung Quốc tự do
trong tương lai, bởi vì không một sức mạnh nào có thể ngăn chận được
khát vọng tự do của con người. Trung Quốc cuối cùng sẽ trở thành một Nhà
nước pháp quyền, đặt quyền con người lên hàng đầu. Tôi cũng hi vọng
rằng những tiến bộ ấy sẽ thể hiện trong việc xử lí hồ sơ của tôi ; tôi
mong rằng các hội thẩm viên sẽ tuyên án một cách công chính – một bản án
có thể đứng vững trước tòa án của Lịch sử. Nếu tôi phải tìm xem trong
hai mươi năm qua, điều gì là trải nghiệm tốt đẹp nhất của tôi, thì đó là
tôi đã nhận được mối tình vô tư trong sáng của vợ tôi, Lưu Hạ. Vì vậy
mà tôi viết những dòng thư này cho Lưu Hạ :
Hôm nay, em sẽ không được dự phiên tòa xử
anh, nhưng anh muốn nói với em, em yêu quý của anh, anh tin chắc rằng
tình yêu mà em dành cho anh vẫn không có gì thay đổi. Nhờ đó, em yêu,
anh sẽ có đủ bình tĩnh để đối mặt với phiên xử sắp tới, mà không một
chút hối tiếc về những chọn lựa của mình, và lạc quan chờ đợi ngày mai.
Anh hi vọng rằng một ngày kia, nước ta sẽ trở thành đất nước của tự do
ngôn luận, mọi công dân có quyền lên tiếng một cách bình đẳng, mọi giá
trị, tư tưởng, tín ngưỡng, chính kiến đều có thể chung sống và thi đua
với nhau một cách công bằng. Rằng trên đất nước này, tư tưởng đa số và
tư tưởng thiểu số sẽ được bảo hộ như nhau, đặc biệt là những tư tưởng
khác với tư tưởng của những người cầm quyền. Rằng mọi quan điểm chính
trị đều có thể được trình bày công khai để nhân dân chọn lựa, rằng mọi
công dân đều có thể phát biểu mà không phải e sợ, không gặp nguy cơ bị
truy bức vì công bố một chính kiến khác. Anh cũng mong rằng anh là người
cuối cùng trong cái danh sách dài đặc những nạn nhân vào tù vì trước
tác của mình, mong rằng không còn ai sẽ bị kết án vì ý kiến của mình.
Tự do phát biểu là nền tảng của các quyền
con người, là cơ sở của mọi tình cảm nhân tính, là mẹ của chân lí. Tiêu
diệt tự do phát biểu là chà đạp các quyền con người, là bóp nghẹt mọi
tình cảm nhân tính, là bịt miệng chân lí.
Cho dù tôi vô tội mà vẫn bị kết án vì đã
làm rạng danh quyền tự do phát biểu được Hiến pháp quy định, vì đã đảm
nhiệm tới cùng các nghĩa vụ xã hội của một công dân Trung Quốc, tôi
không có điều gì oán thán…
Cảm ơn mọi người !
Lưu Hiểu Ba
(刘晓波 / Liu Xiaobo)
(刘晓波 / Liu Xiaobo)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét