Tình yêu nước từ lâu đã trở thành truyền thống bất di bất dịch trong
con người Việt Nam. Thế nhưng yêu nước có phải chỉ gói gọn trong sáu chữ
“Trung với Đảng, hiếu với Dân”?
Có nên yêu nước theo một khuôn khổ đã được “lập trình”?
Những người theo nếp tư tưởng cũ đều cho rằng giới trẻ bây giờ sống
thực dụng, ích kỷ, không có lòng yêu nước. Trong bài Lòng yêu nước làm
nên kỳ tích trên trang tin VnMedia.vn cũng đã nhận định: “Đã có lúc
chúng ta cảm thấy băn khoăn vì thế hệ trẻ hôm nay dường như đã trở nên
thực dụng hơn, nghĩ đến vật chất nhiều hơn mà quên đi lòng yêu nước. Họ
có thể sẵn sàng làm việc cho công ty nước ngoài hơn là cống hiến cho Tổ
quốc mình nếu được trả một mức lương hấp dẫn. Họ sùng bái tất cả những
giá trị ngoại lai chưa hề được kiểm chứng mà bỏ quên những giá trị tốt
đẹp đã được ông cha đúc kết từ ngàn đời để lại. Nếu điều đó xảy ra, thì
ngoài việc trách móc thở than, các thế hệ đi trước cũng nên nhìn lại
mình và tự vấn lương tâm. Có lúc nào đó, tinh thần thi đua yêu nước đã
trở thành một phong trào tiến hành theo kiểu ‘ào ào’, ‘chủ nghĩa thành
tích’, ‘giáo điều’ khiến thế hệ trẻ mất lòng tin hay không?”
Đã từ lâu, ở Việt Nam đặt ra một công thức chung về lòng yêu nước.
Những năm tháng chiến tranh và thời kỳ “quá độ lên Chủ nghĩa Xã hội” của
chủ nghĩa cộng sản đã khẳng định một tình yêu nước bất biến. Yêu nước
là phải xả thân hết mình cho đất nước, phải chiến đấu, hi sinh khi có
giặc ngoại xâm, phải gạt bỏ tất cả những suy nghĩ và lối sống vị kỷ để
cống hiến cho đoàn thể, tổ chức v.v... Thế nhưng, chiến tranh đã lùi xa
hơn 30 năm nay, xã hội đã thay đổi rất nhiều. Giá trị đồng tiền ảnh
hưởng tới nhiều mặt của xã hội đến mức che lấp cả tinh thần yêu nước mà
dân tộc ta vẫn tôn vinh.
Phản biện lại ý kiến của thế hệ đi trước, nhiều bạn trẻ bày tỏ quan
điểm riêng của mình. Anh V.N.Linh (Sinh viên khoa Văn học Trường Đại học
khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội) cho rằng: “Theo tôi, sống lương
thiện và sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh mình đã là yêu nước
rồi, không cần phải thể hiện gì to tát. Nếu cứ phải hoạt đồng Đoàn thể
năng nổ, phấn đấu là Đảng viên mới là yêu nước thì sẽ lý giải thế nào về
những quan chức nhà nước tham ô, tham nhũng, gây hại cho nhân dân? Bởi,
muốn được gọi là cán bộ nhà nước¸người ta phải nhiệt tình trong những
hoạt động tập thể và bắt buộc phải có thẻ Đảng viên”.
Bạn Đ.N.Minh (Sinh viên Đại học Bách Khoa Thành phố Hồ Chí Minh) kể:
“Ở lớp tôi có nhiều bạn tham gia những hoạt động của Đoàn Thanh niên
Cộng sản Hồ Chí Minh, của trường lớp… nhiệt tình lắm, không từ nan một
việc gì từ Chiến dịch Mùa hè xanh đến ủng hộ đồng bào lũ lụt… Nhưng họ
làm vậy chẳng qua chỉ để lấy ít điểm phẩy và những lời nhận xét tốt đẹp
trong học bạ.” Trường hợp bạn học của bạn Minh không phải là hiếm trong
xã hội Việt Nam hiện nay. Đó là căn bệnh thành tích đã nhiễm vào thâm
căn cố đế của nhiều thế hệ người Việt. Như vậy, liệu có phải là yêu nước
hay không?
Nhà văn Chu Lai, một nhà văn quân đội của nhà nước Việt Nam, cũng phải thú nhận rằng: “Còn
một số khác lại hành trình ngược lại, luôn miệng hô hào yêu nước,
thương dân, nhưng không từ một thủ đoạn nào vét cho đầy hầu bao. Mầm
mống tham nhũng bắt đầu từ đó mà cái mầm mống này nó càng tệ hại hơn là
chính họ lại đi nhân danh lòng yêu nước, yêu dân cần lao, đi đâu ngồi
đâu cũng lớn tiếng rao giảng những điều cao siêu đạo lý, trong khi vẫn
nhẫn tâm dấn sâu vào sự vô đạo. Họ nhân danh ai, nhân danh cái gì, đã
làm lợi cho Tổ quốc được bao nhiêu mà có thể có những hành xử phi nhân
và độc ác như thế? Đấy là một căn bệnh vô cảm dẫn đến thoái hóa lòng yêu
nước và niềm tự hào dân tộc đã được đổi bằng núi xương sông máu của bao
thế hệ mới có”.
Yêu nước có là xa xỉ?
Khi hỏi các bạn trẻ về lòng yêu nước, nhóm thực hiện chúng tôi nhận
được hai phản ứng trái ngược. Một nhóm các bạn trẻ, không phải là thiểu
số, có thái độ không quan tâm tới thứ được gọi là “tình yêu nước”.
Bạn N.T.Thủy (25 tuổi, nhân viên Ngân hàng) bày tỏ sự ngạc nhiên: “Yêu
nước ư? Bây giờ là thời nào rồi mà còn hỏi những chuyện yêu nước? Cái
tôi quan tâm bây giờ là tiền lương tôi có đủ sống hay không? Bao giờ tôi
lấy chồng? Cái thứ gọi là tình yêu nước chẳng có ý nghĩa gì nhiều trong
xã hội hiện đại này đâu!” Cũng vấn đề ấy, bạn N.P.Thanh (học sinh lớp 11, Hà Nội) ngây thơ trả lời: “Em
cũng chẳng biết mình có yêu nước hay không nữa! Nhưng việc học bộ môn
lịch sử Việt Nam với học sinh tụi em đúng là tra tấn. Em nghĩ tình yêu
nước chỉ dành cho những người làm cấp cao thôi chứ như bọn em thì ích gì”. Chẳng hiểu từ khi nào, tình yêu quê hương đất nước lại trở thành một khái niệm xa xỉ như vậy?
Một bộ phận các bạn thanh niên lại có thái độ quan tâm tới câu hỏi
của chúng tôi đưa ra. Họ đều khẳng định là họ yêu nước. Nhưng cách thể
hiện lòng yêu nước của họ muôn hình ngàn vẻ, tùy thuộc vào tính cách,
đặc trưng nghề nghiệp và vị trí xã hội của mỗi người. Chúng tôi ghi chép
được một cuộc trò chuyện thú vị khi hỏi anh nông dân N.V.Hưởng (Đông
Hưng, Thái Bình): “Tôi có yêu nước chứ! Vì sao tôi lại yêu nước ấy hả? Đơn giản thôi, vì Việt Nam có đồng lúa chín”.
Câu trả lời của anh nông dân chất phác ấy rất hồn nhiên, ngây thơ nhưng
cũng đầy ý nghĩa. Anh ta quanh năm làm việc với đồng ruộng và đồng lúa
chín là thứ gắn bó với cả cuộc đời của anh, bởi vậy ý thức của anh về
đất nước chính là đồng lúa ấy. Câu trả lời thành thật của anh nông dân
gợi cho chúng tôi nhớ tới lời mở đầu bài tản văn của nhà văn người Nga
Ilya Erenburg: “Lòng yêu nước ban đầu là yêu những vật tầm thường
nhất: yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu
vị thơm chua mát của trái lê mùa thu hay mùa cỏ thảo nguyên có hơi rượu
mạnh”.
Và ở mỗi ngành nghề, ta đều bắt gặp những cách yêu nước riêng. Chị
N.S.Hà (32 tuổi, Gíam đốc Công ty Thực phẩm đông lạnh) tâm sự: “Đôi
khi trong việc làm ăn buôn bán, lợi ích của doanh nghiệp mâu thuẫn với
lợi ích của quốc gia. Thế nhưng, một thương nhân yêu nước phải biết từ
bỏ cái lợi trước mắt, vì lợi ích của cộng đồng chung. Nếu vì tham rẻ,
chúng tôi sử dụng các loại hóa chất có hại cho người tiêu dung, như thế
tức là hủy hoại quốc gia. Là một doanh nhân Việt Nam, làm ăn chân chính,
khuếch trương thương hiệu Việt trên thị trường Quốc tế, ấy cũng chính
là yêu nước”. Còn anh N.Q.Nghĩa (28 tuổi, đạo diễn trẻ) kể rằng: “Hiện
nay nền điện ảnh Việt Nam vào hàng yếu kém nhất thế giới. Chúng ta chưa
từng có một bộ phim kinh điển nào có tầm cỡ thế giới cả. Mỗi đạo diễn
trẻ chúng tôi ra trường, người nào cũng muốn làm một bộ phim nào đó có
thể mang ra khoe với bạn bè thế giới, để chúng ta có thể tự hào về sự
phát triển của Điện ảnh Việt Nam nói riêng và rộng hơn là nền văn hóa
Việt Nam”.
Ý kiến của vài ba người không thể đại diện cho toàn bộ dân tộc, nhưng
điều ấy có nghĩa rằng cách quan niệm về lòng yêu nước khác với sáu chữ “Trung với Đảng, hiếu với Dân”.
Một bộ phận người dân Việt Nam, không tuân theo lập trình mà nhà nước
đã thiết lập qua hệ thống tuyên truyền, giáo dục suốt quá trình từ một
đứa bé bập bẹ biết nói đến lúc có tư cách công dân. “Chúng tôi yêu nước bằng cách của mình” – nhiều bạn trẻ đã khẳng định như vậy.
LỜI KẾT
Đất nước chúng ta đã từng có lịch sử chiến đấu oai hùng từ thuở các
vua Hùng dựng nước cho tới khi đánh đuổi Thực dân Pháp và phát xít Nhật.
Thời nay, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, thế nhưng, nghèo nàn, lạc
hậu vẫn đang đe dọa cuộc sống của chúng ta. Cái nhục mất nước không thể
chịu được, vậy cái nhục bị người dân nước khác coi thường, chúng ta có
thể chịu được ư? Một người Việt ở sân bay nước ngoài không được tôn
trọng bằng người Mỹ, người Anh hay người Pháp. Hơn thế nữa, thời nay là
thời đại hội nhập, mỗi người dân đều là công dân toàn cầu, ý thức về giá
trị dân tộc-đất nước ngày càng bị che khuất, lãng quên. Với thực trạng
như vậy, lời hô hào yêu nước liệu có phải chỉ là những lời sáo rỗng?
Không đâu! Một doanh nhân có ý thức xây dựng thương hiệu Việt, một
nghệ sĩ biết lao động hăng say hết mình cho tác phẩm, một nhà khoa học
miệt mài sáng tạo những công trình giúp ích cho quần chúng,… thậm chí
một chị quét rác chăm chỉ làm sạch đường phố, một anh thợ sửa xe làm
việc chân chính… cũng chính là những biểu hiện của lòng yêu nước vậy.
Không cứ phải hô to: “Tôi yêu Việt Nam” thì mới là người yêu nước. Tình
yêu quê hương đất nước tiềm ẩn trong mỗi chúng ta, có người có thể nhận
biết được, có người vô tâm không bao giờ để ý đến. Thế nhưng, mỗi khi tổ
quốc hữu sự, ngọn lửa của lòng yêu nước ấy lại ngùn ngụt cháy, không
một thế lực nào có thể dập tắt được.
Chúng ta không nên nề hà về thân phận nhỏ bé của chúng ta giữa sự vĩ
đại của dân tộc. Mỗi chúng ta đều góp phần tạo nên sự vĩ đại ấy. Chúng
ta có thể không thuộc làu làu sử Việt, chúng ta có thể có những ham muốn
vật chất tầm thường, chúng ta… có khi còn không nói sõi tiếng Việt…
nhưng chúng ta đều có chung dòng máu Lạc Hồng. Chỉ cần có lòng yêu nước,
chúng ta có thể xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, có thể giành lại
Hoàng Sa – Trường Sa, có thể ngẩng cao đầu nhận “Tôi là người Việt” ở
bất cứ nơi đâu trên thế giới. Để khép lại bài viết này, chúng tôi xin
sửa lại lời của nhà văn Nga Erenburg: “Mất nước Việt, chúng ta còn sống
làm gì?”. Hãy yêu nước bằng cách của chính mình!
Thái Sơn – Khuê Đăng thực hiện
Tạp chí Thanh niên PHÍA TRƯỚC số 32

0 nhận xét:
Đăng nhận xét